Cả cuộc đời sáng tác, Ông đã tham gia nhiều triển lãm cá nhân trong, ngoài nước, giành nhiều giải thưởng. Tranh của ông được lưu giữ tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, Bảo tàng Quân đội. Trung tâm Nghệ thuật Thành Đông hiện trưng bày và sở hữu bộ tranh phong cảnh, tĩnh vật chất liệu màu nước và phấn màu với những nét vẽ dung dị, chất phác nhưng sâu đằm, của ông.
Có lần, khi được hỏi về bút danh Thọ Vân, hoạ sĩ trầm tư: đó là số phận. Số phận đã đưa ông lên sinh sống tại tầng năm khu tập thể Vạn Mỹ. Ngày ấy, tầng năm là cao nhất của các tòa nhà trong thành phố Hải Phòng. Nơi cao nhất của toà nhà gần nhất với mây trời, cho ông phóng tầm mắt nhìn thấu những điều đẹp đẽ qua lăng kính sắc màu, để lòng mình tĩnh tại hơn, an nhiên hơn trong kiếp nhân sinh như những bức tranh, vần thơ hoạ sĩ trải lòng. Và trên tầm cao ấy, mây (vân), trăng cũng trở nên gần hơn, cùng hình khối sắc màu là tri âm cùng ông tâm sự, để hoạ sĩ nhận ra: Hạnh phúc gần ngay bên ta mà không phải ai cũng thấy. Hạnh phúc với ông rất giản dị bởi ông là một nghệ sĩ đích thực. Chất nghệ sĩ chảy trong huyết quản, hằn trong từng nếp nghĩ và cách ứng xử của ông với con người, với thiên nhiên đi vào hội hoạ. Chất nghệ sĩ mơn man trên từng nét vẽ, trên những hành trình ông gửi vào tranh, vào thơ.
Từ trên “tầng mây” ông ngắm nhìn “Chiều thoi thóp trên những mái nhà tập thể” thấy mình cô đơn giữa dòng đời: “Như anh đi giữa phố dài/ Thấy bóng mình đã mất/ Trong hàm răng của chiều” (“Thơ chiều” – Thọ Vân). Chất nghệ sĩ hiện diện trên con người hoạ sĩ không chỉ trong máu mà hiện ra cả trên khuôn mặt tạo hình vững chãi, là mắt nhìn đa cảm đầy tình người của người làm nghệ thuật. Cho dù cuộc đời còn ít niềm vui, cuộc sống còn ngột ngạt thì tranh của ông vẫn khiến người chiêm ngưỡng thấy “Yêu quá đời này”!

(Nguồn: Trung tâm nghệ thuật Thành đông)
