Có những điều không thể cân đo bằng giá trị vật chất. Nghệ thuật là điều như thế. Bức tranh có thể nằm lặng lẽ trên tường qua nhiều năm tháng, song vẫn giữ được ký ức của con người, vùng đất và cả một thời đã đi qua. Cái đẹp ít khi cất tiếng nói lớn. Nó đi chậm và ở lại rất lâu.
Hải Phòng mỗi ngày một rộng hơn. Những cây cầu nối đôi bờ, những con đường vươn ra phía biển, những khu công nghiệp sáng đèn trong đêm. Thành phố lớn lên bằng sức lao động bền bỉ của hàng triệu con người. Giữa nhịp sống ấy, nghệ thuật giữ lại khoảng trời trong trẻo, nơi tâm hồn được nghỉ ngơi sau những tất bật đời thường.
Nghệ thuật cần bước gần hơn với doanh nhân, người lao động và người dân thành phố Cảng. Hội họa đâu chỉ dành cho phòng triển lãm, cũng chẳng thuộc riêng về giới sáng tác. Nghệ thuật thuộc về bất cứ ai còn biết rung động trước cái đẹp, còn trân trọng văn hóa và yêu mảnh đất mình đang sống.
Thật vui khi các họa sĩ đương đại, nghệ sĩ nhiếp ảnh, nhà nghiên cứu và những người yêu nghệ thuật cùng tìm đến nhau bằng sự đồng điệu. Sự quan tâm, đồng thuận của Hội Mỹ thuật Việt Nam tiếp thêm niềm tin cho hành trình phía trước. Mỗi người mang theo phong cách, trải nghiệm và tiếng nói sáng tạo riêng, rồi gặp nhau ở tình yêu nghệ thuật, tình yêu quê hương đất nước.
Những cái bắt tay chân thành, những chuyến đi sáng tác, những cuộc triển lãm và tác phẩm được gìn giữ sẽ dần tạo thành dòng chảy văn hóa có chiều sâu. Người nghệ sĩ gửi vào tác phẩm tâm hồn và ký ức. Doanh nhân góp sức nâng niu, lưu giữ và lan tỏa. Công chúng trao cho tác phẩm đời sống lâu dài bằng sự cảm nhận của mình.
Trung tâm Nghệ thuật Thành Đông khởi đầu từ suy nghĩ giản dị ấy. Gìn giữ giá trị sáng tạo của hôm nay để mai sau còn có thể nhìn lại. Tạo thêm những không gian để nghệ sĩ gặp doanh nhân, doanh nhân gặp nghệ thuật, công chúng gặp cái đẹp giữa nhịp sống thường ngày. Khi người làm kinh doanh biết dành thời gian cho hội họa, doanh nghiệp sẽ có thêm chiều sâu văn hóa. Khi người dân biết dừng lại trước tác phẩm để lắng nghe cảm xúc, thành phố sẽ có thêm sự tinh tế và nhân văn.
Phía trước là cuộc chơi đẹp của tài năng, lòng chân thành và trách nhiệm đối với văn hóa dân tộc. Thành quả có thể bắt đầu rất nhỏ: thêm vài chuyến đi, vài cuộc triển lãm, vài bộ sưu tập được hình thành; thêm những doanh nhân đến với nghệ thuật bằng sự thấu hiểu; thêm những đứa trẻ biết đứng yên trước bức tranh và tự hỏi điều gì đang nằm sau màu sắc ấy. Từ những điều nhỏ bé, tình yêu nghệ thuật sẽ bén rễ trong đời sống.
Khi nhắc về Hải Phòng, người ta sẽ nhớ đến thành phố của cảng biển, của những con người hào sảng, của khát vọng vươn xa và đời sống văn hóa giàu sức sống. Nghệ thuật khi ấy đã lặng lẽ làm phần việc của mình: giữ lại tâm hồn của vùng đất giữa những đổi thay.
Có thể đến một lúc, những người hôm nay chẳng còn đứng trong những bức ảnh này. Những tác phẩm vẫn ở lại. Chúng kể tiếp câu chuyện về một thời con người đã tìm đến nhau bằng tình yêu nghệ thuật, bằng khát vọng gìn giữ văn hóa và bằng tình yêu sâu nặng cho Tổ Quốc! 
Chủ tịch TTNT Thành Đông Babeeni 



















